

“Xin chào quý vị khán giả, tôi là phóng viên thường trú tại Visekai. Vài ngày trước xuất hiện cột sáng trắng đã phát ra bức xạ V gây hoảng loạn cho các con thú trong rừng. Các nhà nghiên cứu vẫn đang tìm hiểu liệu bức xạ này có ảnh hưởng gì đến con người hay không. Xin mọi người hạn chế tiến tới cánh rừng phía đông trước khi có những xác nhận khu này an toàn. Sau đây, chúng ta thử phỏng vấn người dân sống gần đây”.
Người phóng viên đi qua bên trái theo chỉ thị của máy quay, cô đưa mic về hướng một chàng trai gần đó, cơ thể trần với những cơ bắp rắn rỏi, bên dưới là chiếc khố đan bằng lá và dây leo.
Chào anh, chúng tôi là phóng viên truyền hình Visekai, anh tên gì?
Mon – Giọng trầm ấm đáp lại một cách ngắn gọn.
Chưa kịp để cô ấy nói tiếp, Mon đã giật lấy chiếc mic trên tay cô ấy và nhìn ngắm thật kỹ, như đứa trẻ lần đầu tiên tò mò về một thứ kỳ lạ. Những hành động tiếp theo của cậu làm cô phải ngẩn người. Cậu ta ngửi, rồi đưa hàm răng vào cắn thử, cảm thấy không ăn được, cậu ta ném chiếc mic đi. Đối tượng tiếp theo là chiếc máy quay hình con mắt đang bay lơ lửng trên đầu mình. Cậu dùng đôi chân khỏe mạnh mà nhảy bật lên định bắt lấy nó. Tuy độ cao rất ấn tượng nhưng cũng không thể nào bắt một vật nhanh nhạy như con mắt ghi hình được.
Ánh mắt Mon lại va phải vào chiếc áo choàng lấp lánh ánh tím của cô phóng viên. Cậu nhảy bổ vào cô ấy – lúc này vẫn đang sợ hãi vì những hành động kì lạ đến khó hiểu của Mon. Sau khi giật được chiếc áo lông sang trọng của cô ấy, Mon hài lòng bỏ đi. Để lại cô gái trẻ gặp sự cố không mong muốn ngay ngày đầu hành nghề phóng viên. Ý niệm hoài nghi nhân sinh chạy qua đầu cô. Mà biết sao được, chỉ trách cô ấy chưa cúng tổ nghề hoặc đã bước chân trái xuống giường thôi.
Mùa này chuối tím mọc khá nhiều dẫn đến xuất hiện nhiều chuyến xe vận chuyển chuối từ ngoại thành vào thành phố. Mon bị mùi hương đó thu hút lên chiếc xe ngựa kéo và lặng lẽ ăn hết những thùng chuối mà chủ xe không hề biết. Xe vừa dừng lại khi đến thành phố, Mon leo xuống xe ngựa. Chiếc bụng đầy ắp hơi chuối chưa kịp tiêu hoá hết tạo nên một tiếng ợ dài giòn giã. Phản chiếu lại từ gương chiếu hậu là khuôn mặt bí ẩn, nhưng lại đầy thân quen. Hắn nở một nụ cười gian xảo, cứ như hắn đã sắp xếp để đưa chú khỉ này đến đây vậy.
Trước mắt Mon là một quán cafe được trang trí sang trọng mang tên cafe Nevan. Bước vào một cách tò mò, tiếng cười nói ồn ào của những vị khách không làm cậu quan tâm bằng chương trình âm nhạc trên màn hình truyền hình. Một nhạc công vừa chơi guitar vừa hát một bài đang nổi gần đây [Angel’s Dance].
Mon cầm lấy cây đàn đang treo trên tường và biểu diễn lại chính xác những những gì cậu mới nghe. Không, thậm chí còn hay hơn như thế, khiến những vị khách trong quán chuyển sự tập trung của họ vào Mon. Thu hút cả những vị khách qua đường thích thú về âm thanh sôi động mà bước vào. Chẳng mấy chốc quán cafe đã đông đúc nay càng nhộn nhịp hơn. Họ cổ vũ bằng những tràng vỗ tay thật lớn và hét lên một cách hào hứng cho vị nhạc công mà họ chưa rõ danh tính.
Thật ra đây là lần đầu tiên cậu chơi guitar, nhưng nó không phải là nhạc cụ đầu tiên cậu sử dụng. Cậu hết chơi bản nhạc này đến bản nhạc khác, những bản nhạc cậu đã tạo ra khi còn ở trong cánh rừng. Đây cũng là lần đầu tiên tiếng reo hò cỗ vũ cậu nhiều đến thế, cậu càng hăng say hơn, những ngón tay như lướt trên những sợi dây, tạo nên âm điệu du dương đến mê hoặc, lúc thì sôi động đến phấn khích. Trong một khoảnh khắc, Mon đã ngỡ rằng nơi này chính là nơi cậu thuộc về – đó là không khí nhiệt tình mà khán giả đã mang lại cho cậu.
Rai bước ra khỏi nhà vệ sinh, ngẩn người trước cảnh tượng đông đúc trong quán cafe. Mới đi “giải quyết nỗi sầu” chỉ vài phút mà anh tưởng rằng mình vừa dịch chuyển vào quán cafe nào đó khác chứ không phải quán của mình. Anh xắn tay áo và tiến đến quầy phục vụ – nơi mà Leo vừa khóc ròng khi phải pha chế một đống đơn của khách.
Quán đông thế này mà Lysana đâu rồi? – Rai mặc vội chiếc tạp dề lên người rồi hỏi.
Em không biết! Em vừa phải nhận đơn vừa pha chế đây này! Đơn số 69 ạ! – Leo trả lời, tiện tay đặt chiếc ly lên quầy lấy nước.
Rai cũng thắc mắc về người đang chơi nhạc trên bục là ai, tuy nhiên anh không có thời gian bởi vì anh phải tiếp nhận một dãy khách đang đứng chờ để gọi nước.
Chào! Tôi muốn gặp người pha chế tốt nhất ở đây!
Trước mắt Rai là người phụ nữ trung niên, trên người là một bộ đồ sang trọng đắt tiền. Ả mang một chiếc túi hàng hiệu và quấn trên người chiếc khăn lông cáo.
Tôi muốn một ly cafe Luwak, được pha chế chuẩn, không được sai lệch bất kì bước pha chế nào! – Lời nói của ả nhẹ nhàng nhưng cho thấy được sự sành uống của dân trong nghề
Nói đến đây, Rai toát mồ hôi hột, anh vừa nhận ra ả này là Star – mệnh danh là kẻ huỷ diệt những quán cafe bằng những lời nhận xét không mấy tốt đẹp trên blog cá nhân và cộng đồng yêu cafe. “Tại sao ngay lúc bận rộn thế này ả lại tới chứ? Đúng là trong cái rủi còn có cái xui”. Anh nghĩ thầm ngán ngẩm, tuy nhiên vẫn nở nụ cười thân thiện.
Dạ, cho phép em được pha chế cho chị ly này ạ!
Nói rồi, Rai ra hiệu với Leo chuyển vị trí. Những động tác thành thục của anh được dịp bộc lộ, đôi mắt chăm chú cân đúng lượng cafe rồi cẩn trọng ấn một lực vừa đủ trước khi đưa vào máy, độ nóng vừa chuẩn và thời gian vừa đẹp, anh mang ra một chiếc ly nóng hổi, thơm nhẹ, đặt trên quầy trả nước. Ả Star đứng đó, chứng kiến toàn bộ thao tác của anh, cảm thấy hài lòng và mong chờ được thưởng thức ly cafe Luwak hảo hạn dành cho mình.
Ngay khi bàn tay cô ta đưa về ly nước thì một cánh tay khác nhanh hơn cầm lấy ly nước và uống một mạch. Cả Rai và Star đều thẫn thờ trước hành động chớp nhoáng của Mon. Chỉ là cậu thấy mọi người đều lấy nước ở đây, nên cậu đến lấy ly nước để giải tỏa cơn khát trong cổ họng mình, không hề có ý niệm gì về việc gọi món – trả tiền và chờ đợi món nước được pha chế. Tuy nhiên, cafe chưa từng là món yêu thích của Mon, đúng hơn là món cậu ghét vô cùng, vì nó có vị đắng. Nên chưa cần phải uống hết cả ly, vị đắng nghét châm chích các tế bào trên lưỡi khiến cậu phun hết ra ngoài. Và nạn nhân không ai khác ngoài người mong chờ thưởng thức ly cafe Luwak đó – cô Star.
Lông mày cô ấy chau lại, sự tức giận chuyển thành sắc đỏ trên gương mặt, cô ấy hét lên đầy tức giận. Rai lúng túng làm dịu cô ấy, sau đó tức giận đuổi Mon ra ngoài. Cậu không hiểu tại sao hai người họ lại phản ứng dữ dội đến thế, đến nỗi Rai phải cầm cây chổi định “tác động vật lý”, cậu cảm giác sợ hãi mà tung cửa chạy ra ngoài.
Sau đó, Rai phải tặng một voucher uống cafe miễn phí sáu tháng cho cô ả này. Tuy bị bôi nhọ bằng hành động đó trước mặt nhiều người, nhưng chiếc ly cafe sau đó Rai làm bù lại cũng khiến cô ta nguôi ngoai phần nào. Thực chất, những vấn đề xảy ra cũng không làm khó được người dày dạn kinh nghiệm như Rai. Nhưng mà áp lực như này khiến dây thần kinh của anh như muốn đứt ra tới nơi rồi.
Lại nói về Mon, cậu đi đến đâu cũng bị con người đuổi đi. Cậu mặc bộ đồ kì lạ, không thể giao tiếp và càng không hiểu cách vận hành của thế giới con người. Mong chờ gì một con đười ươi được biến thành người và dễ dàng hòa nhập với thế giới loài người cơ chứ? Sau cùng, buồn bã quay lại quán cafe Nevan, nhưng không dám bước vào mà chỉ lẻn ra phía cửa sau của quán. Bởi cậu sợ ánh mắt tức giận của con người.
Đi cả ngày chẳng có miếng đồ ăn nào trong bụng, cộng thêm việc chạy khỏi con người khiến cậu mệt lả người mà nằm xuống ngủ thiếp đi.
Đến tối, Rai mệt mỏi dọn dẹp lại quán. Mặc dù doanh thu hôm nay khá cao, anh không muốn nhưng cũng thừa nhận đó là nhờ có màn biểu diễn chơi guitar của người nhạc công đấy. Cũng hơi thắc mắc cậu trai đó là ai, “Hình như không phải người của thành phố này”. Rai đưa mắt qua màn hình truyền hình, hình ảnh quen thuộc của cậu trên chương trình tin tức cuối ngày với dòng tiêu đề “người nhiễm phóng xạ có những hành động kì lạ tên Mon”
Rai dần hiểu ra vấn đề, đôi tay vừa xếp lại bàn ghế vừa suy nghĩ xa xăm. Khi anh mang túi rác ra phía sau quán cafe, anh gặp lại Mon đang ngủ co ro tại đó. Lòng thương cảm dâng lên trong lòng Rai.
***
Âm thanh chói tai gì đấy?
Những con đười ươi trong bầy cười cợt khi Mon chơi nhạc cụ tự làm của cậu. Cậu khó chịu đi ra chỗ khác mà không nói gì với bọn nó.
Mon có đôi tay nhạy âm trời ban, và lần đầu tiên nghe thấy âm thanh nhạc cụ từ con người mang vào rừng đi dã ngoại, cậu đã đam mê âm nhạc từ đó. Cậu tự tạo ra một nhạc cụ từ những viên đá và cây gỗ, tạo nên những âm thanh có trật tự như âm nhạc của con người.
Nhưng những con đười ươi trong bầy lại chọc ghẹo cậu bởi những ý tưởng như thế. Một con đười ươi chỉ nên làm những thứ mà con đười ươi làm chứ không phải làm những thứ của con người. Bởi hai xã hội khác nhau thì có những quy luật, cách hoạt động khác nhau.
Nhưng Mon không quan tâm bởi những lời đàm tiếu ấy, cậu chỉ có sự yêu thích với những bản nhạc mà cậu tạo ra, và dành cả ngày chơi với những âm điệu ấy. Có thể cậu bị xa lánh, nhưng những ý tưởng điên rồ đã nảy nở trong lòng cậu, cậu muốn được chơi đàn và hát như những người nghệ sĩ ở trên sân khấu, bên dưới con người sẽ vỗ tay và hào hứng.
Cậu nghĩ rằng chỉ cần như thế là bước vào xã hội con người được, bỏ qua những lời nhắc nhở về những cách vận hành của xã hội khác xa loài người. Ngày hôm nay cậu đã cảm nhận được một phần ước mơ của cậu khi cậu đứng trên bục ấy và chơi loại nhạc cụ mà cậu chưa chơi bao giờ, cậu thích ứng nhanh đến mức con người không có nghi ngờ gì về thân phận “ngoại tộc” của cậu.
Nhưng giấc mơ nhanh chóng dập tắt khi cậu mắc sai lầm khiến cậu bị đuổi khỏi nơi mà cậu nghĩ cậu sẽ thuộc về. Và tất cả con người nơi đây đều xua đuổi cậu. Chắc cậu sẽ quay lại rừng, và sống với bầy như trước, an phận, không đòi hỏi, không ước mơ hão huyền. Nhưng khoan đã, cơ thể cậu vừa bị biến đổi thành con người rồi, liệu bầy đàn có chấp nhận cậu quay lại không? Không hẳn là con người, cũng không còn là đười ươi.
Tại sao mọi chuyện lại xảy ra như thế? Nó vừa là điều cậu mong muốn nhưng không phải theo cách cậu mong muốn.
***
Mon cảm nhận bản thân bị nhấc bổng lên, khi hé mắt nhìn thì nhận ra là chủ quán Nevan – anh Rai. Nhưng không còn vẻ mặt cau có đáng sợ nữa mà là vẻ mặt hiền từ, quan tâm hơn. Trong thoáng chốc, cậu không biết nên làm gì hay nói gì. Thấy Mon vừa tỉnh, Rai nói bằng giọng ấm áp:
Hôm nay cậu nghỉ ngơi tại phòng này đi, nó hơi cũ xíu, nhưng cũng tiện nghi đầy đủ, có chút trái cây trên bàn. Nếu cậu chưa có nơi nào để đi thì cậu có thể cân nhắc ở lại đây? Tôi có thấy cậu chơi đàn, cậu có thể chơi đàn guitar như là nhạc công tại đây cũng được. Mà thôi, cứ nghỉ ngơi trước đi!
Mon tiến đến dĩa trái cây được chuẩn bị trên bàn, có cả chuối tím mà cậu thích. Cậu cầm lên ngửi một cách dè chừng, sau đó đưa lên nách kẹp mấy cái, rồi đôi tay thoăn thoắt mở vỏ chuối siêu nhanh, cậu đưa lên miệng ăn một cách ngon lành. Cảnh tượng đó khiến Rai cười lớn một cách thích thú. Sau đó anh quay người đi ra ngoài, không quên khép cửa lại.
Thấy Rai bước ra ngoài, Mon rón rén bước theo sau và nghe được câu chuyện của Rai và người con gái tên Seali. Nhưng sự tò mò lại thu hút cậu bởi chiếc hộp ký ức kia khi nghe Seali nói “Rõ ràng nó có ghi rằng: Hãy cho tôi một món đồ và bạn sẽ có cơ hội nhận một món quà khác có giá trị tương đương” khiến cậu thích thú muốn thử.
Nhưng Rai đã dặn cậu phải nghỉ ngơi yên vị trong phòng. Cậu muốn chạm thử chiếc hộp đó nhưng mà Seali lại ở đấy. Lúc sau lại một cô gái lạ mặt chạy vào nhà kho rồi khóc lóc, rồi thì Rai cũng chạy vào trong, tiếp đó, hai cô gái ôm lấy nhau. Mon vừa được chấp nhận ở lại quán thì chuyện khó hiểu xảy ra trước mắt khiến cậu một lần nữa lại hoài nghi nhân sinh. “Thực sự con người quá là khó hiểu mà!”
Sau khi ba người họ rời đi, Mon lẻn vào nhà kho và cầm lấy chiếc hộp ký ức và đặt vào đó một món đồ mà cậu muốn thử vận may. Không nhớ cậu đã bỏ gì vào đó, nhưng thứ cậu nhận lại đã khiến cậu hài lòng, nụ cười thỏa mãn hiện trên khuôn mặt.



2023 © Designed by Lee