Trang 2
Tiên tộc trước mắt vẫn như cũ không động đậy, ả nằm dựa vào thân hình khổng lồ đang cuộn tròn lại của con cáo, đôi mắt hơi khép lại như đang ngủ say.
Ả nằm đó, đẹp như bức tượng của nữ thần trong truyền thuyết.
Không gian thoáng lặng im, mãi đến lúc này, A mới đánh giá nơi mình đang đứng. Nơi đây giống như một không gian riêng biệt, không có ánh sáng cũng không có bóng tối, tất cả chỉ có một màu trắng tinh khôi trải dài tít tắp, lại tĩnh mịch đến lạ thường.
Rồi bất chợt tiên tộc mở mắt. Đôi mắt màu thạch lựu đỏ đối diện với A, lạnh nhạt, hờ hững lại khiến A cảm thấy nếu còn sống, trái tim cậu chắc chắn phải nhảy đến nhịp thứ hai trăm. Và mãi cho đến về sau, đôi mắt ấy vẫn còn đeo đuổi, ám ảnh tiềm thức của A trong từng cơn mơ vô thực.
Đối với ánh mắt nóng rực của người trẻ tuổi, tiên tộc cũng không quan tâm lắm. Ả chỉ có một thắc mắc duy nhất: "Sao cậu vẫn còn ở đây?"
"Tại sao tôi lại ở đây?", à, cậu đã chết, A nhớ rõ nhưng cậu cũng không biết tại sao mình lại ở đây, chỉ biết khi tỉnh dậy thì cậu đã có mặt ở nơi lạ lẫm này.