A Lynasa's Story
Hằng Mệnh
Trang 1
Đối với chúng sinh mà nói: Thần là kì tích, cũng là câu chuyện viển vông.
 
Nhưng.
 
[Lynasa là tàn tích của thần]
 
Elf, tinh linh, hay yêu tinh đều là một trong những cách gọi khác của tiên tộc - thứ sinh vật thần thoại thân cận với thần linh nhất. Cho dù vào thời điểm hiện tại, tiên tộc đã sớm điêu tàn nhưng dòng tộc này vẫn luôn có mặt trong những câu chuyện người đời truyền tai nhau về sức mạnh phi thường và vẻ đẹp rung động lòng người.
 
Và giờ đây, đối diện A là một tiên tộc, hệt như những gì mà truyện cổ tích đã kể, có lẽ là thế, vì dù sao đó cũng chỉ là những câu chữ, mà hiện tại A lại chẳng thể tìm được bất cứ câu từ nào có thể miêu tả được tiên tộc trước mắt.
 
Choáng ngợp.
 
A đứng bần thần cả người khi nhìn thấy thiếu nữ xinh đẹp trước mắt. Vào giây phút ấy, A không biết mình phải nói gì hay phải làm gì, thậm chí, cậu ta còn cảm thấy đây chắc hẳn là một giấc mơ. 
 
"Ha!", Tiếng động vang lên khiến A giật mình. Cậu nhìn lại con cáo to lớn bên cạnh vị tiên tộc kia, A cảm thấy nó như đang cười nhạo cậu…
Trang 2
Tiên tộc trước mắt vẫn như cũ không động đậy, ả nằm dựa vào thân hình khổng lồ đang cuộn tròn lại của con cáo, đôi mắt hơi khép lại như đang ngủ say. 
 
Ả nằm đó, đẹp như bức tượng của nữ thần trong truyền thuyết.
 
Không gian thoáng lặng im, mãi đến lúc này, A mới đánh giá nơi mình đang đứng. Nơi đây giống như một không gian riêng biệt, không có ánh sáng cũng không có bóng tối, tất cả chỉ có một màu trắng tinh khôi trải dài tít tắp, lại tĩnh mịch đến lạ thường.
 
Rồi bất chợt tiên tộc mở mắt. Đôi mắt màu thạch lựu đỏ đối diện với A, lạnh nhạt, hờ hững lại khiến A cảm thấy nếu còn sống, trái tim cậu chắc chắn phải nhảy đến nhịp thứ hai trăm. Và mãi cho đến về sau, đôi mắt ấy vẫn còn đeo đuổi, ám ảnh tiềm thức của A trong từng cơn mơ vô thực.
 
Đối với ánh mắt nóng rực của người trẻ tuổi, tiên tộc cũng không quan tâm lắm.  Ả chỉ có một thắc mắc duy nhất: "Sao cậu vẫn còn ở đây?"
 
"Tại sao tôi lại ở đây?", à, cậu đã chết, A nhớ rõ nhưng cậu cũng không biết tại sao mình lại ở đây, chỉ biết khi tỉnh dậy thì cậu đã có mặt ở nơi lạ lẫm này.
Trang 3
A dò hỏi: "Tôi đã chết rồi đúng không? Cô là nữ thần? Nơi đây là thiên đường? Wow! Giống y hệt truyện tranh luôn! Tôi là người được chọn sao? Cô sẽ ban sức mạnh cho tôi hả? Rồi tôi sẽ đi cứu thế giới!?", A càng nói càng kích động, đến câu cuối cùng suýt chút nữa đã phấn khởi đến mức nhảy cẫng lên.
 
“Im đê!", con cáo gầm gừ một cách khó chịu, đôi mắt màu hổ phách sắc bén như lưỡi dao lườm nguýt A khiến sống lưng cậu lạnh ngắt. 
 
Mãi một lúc sau, nó lại lên tiếng: "Lyna..."
 
Đến lúc này Lynasa mới cứ động, ả đưa mắt nhìn con cáo, rồi lại lười biếng quay qua nhìn A. Con ngươi màu thạch đỏ tựa như thứ đá quý xinh đẹp bậc nhất lại khiến A rùng mình, cậu cảm giác ánh mắt tiên tộc trước mắt như đang xuyên qua lớp da thịt mỏng mảnh, nhìn thấu linh hồn lưu lạc của mình. Tiên tộc nâng người dậy, mái tóc vàng óng ả như ánh mặt trời lướt qua da thịt trắng nõn...
Trang 4
"A! Bực thật chứ!", Tiên tộc cất giọng, buồn bực và đầy hờn dỗi như đứa trẻ bị đánh thức giữa cơn mơ đẹp đẽ.
 
"Sao cậu còn ngồi ở đây?", ả nhíu mày, giọng nói đầy sự nghi ngờ.
 
"Ơ, không phải cô đưa tôi đến đây à?", lần này đến lượt A thắc mắc. Cậu nhìn tổ hợp tiên, thú trước mắt, rồi lại nhìn không gian xung quanh. Chẳng lẽ cậu đi nhầm địa chỉ...?
 
Lynasa bực bội trả lời: "Đúng! Nhưng đáng lẽ cậu phải đến thẳng thế giới khác luôn chứ! Cậu có biết tôi đang tận hưởng khoảnh khắc ngủ ngon sau khi tan làm không!?"
 
Tính tình của nàng tiên tộc dường như không được tốt cho lắm, ả nhíu mày, bực bội lầm bầm câu từ gì đó. Đến mức Caso - con cáo bên cạnh cũng phải lên tiếng nhắc nhở: "Tại cô mở cổng sai vị trí đấy, cô nàng elf-vô-trách-nhiệm ạ!", cái đuôi của nó đưa qua đưa lại như để thể hiện sự bất đắc dĩ của mình. 
Trang 5
Nó nói tiếp: "Tôi đã định nhắc nhở nhưng chưa kịp nói gì thì con sâu lười nhà cô đã ngủ mất rồi."
 
"Oa! Thế là do Caso chưa nhắc tôi à? Đồ tồi!", Cô ả buông lời oán trách người bạn lắm lông của mình, sau đó khẽ nâng tay. A không thấy rõ ràng lắm, có thể là một câu thần chú gì đó, chỉ thấy từng ngón tay thon dài như ngọc véo cùng nhau rồi lại tách ra, rồi giữa lòng bàn tay tiên tộc trồi lên một mầm sáng. Mầm sáng càng ngày càng lớn, không gian hơi hơi đung đưa, rồi lại không biết cánh bướm từ đâu ra bắt đầu dập dờn. Chúng nó chao đảo rồi lại hòa cùng nhau theo một quy luật nào đó, nhìn bất quy tắc rồi lại quy tắc đến lạ kỳ.
 
Mọi thứ chỉ diễn ra trong mấy cái chớp mắt, không gian như bị bàn tay dịu dàng của ai đó vén ra một lỗ hổng, rồi cánh cửa xuất hiện…
 
Quá… quá tuyệt vời! A hưng phấn! Có ai đứng trước cảnh tượng dường như chỉ có trong truyện tranh và tiểu thuyết hay phim ảnh ảo tưởng gì đó mà không phấn khích cơ chứ!
 
"Tôi phải làm gì đây? Cô! Cô sẽ ban cho tôi sức mạnh đúng không? Và tôi sẽ isekai trở thành anh hùng cứu thế giới!"
Trang 6
"Hoặc là, hoặc là tôi sẽ trở thành người cứu vớt thế giới tồi tàn kia!" A càng nói càng hứng khởi, cậu trai trẻ như bao chàng trai đắm chìm trong hơn ngàn vạn kịch bản truyện tranh, tiểu thuyết. Chỉ chưa đầy một phút mà cậu ta đã tuôn ra gần mười cái kịch bản khác biệt, chuyên nghiệp hơn cả một biên kịch thực thụ. Nhưng Lynasa chỉ thấy hai bên huyệt thái dương đau nhói, ả nhìn nhân loại trước mắt tuôn từng tràng kịch bản, đầu hoa mắt choáng.
 
Loài người mấy người bây giờ đều biết chơi như thế hả?
 
Mặc dù bất mãn, nhưng Lynasa vẫn mỉm cười một cách rất lễ phép. Lời răn dạy từ các bậc tiền bối là truyền thừa khắc sâu vào mỗi một mạch máu của vị tiên tộc trẻ tuổi. Dù cho giờ đây, Lynasa gần như là tiên tộc cuối cùng, nhưng những lời dạy ấy vẫn ăn sâu vào tâm trí của ả, như là xiềng xích cũng như là sự nâng đỡ gửi gắm.
 
'Tiên tộc lúc nào cũng phải tao nhã.'
 
Lynasa ngoài miệng thì cười, trong lòng lại nghiến răng nghiến lợi lặp lại đủ mười lần tổ huấn. Nàng nhẹ nhàng nhắc nhở: "Không sao đâu, cậu không cần làm gì cả. Chỉ cần bước qua là được rồi."
Trang 7
Vừa nói, Lynasa vừa dùng ánh mắt ra hiệu cho Caso, và với khả năng thấu hiểu cộng sự nhiều năm, Caso lập tức vờn cái đuôi đập vào lưng nhân loại trước mắt. Chiếc đuôi nhìn mềm mại, xõa tung kia lại nặng nề như búa tạ ngàn cân đem A ném vào cổng không gian, hệt như những gì mà cộng sự của mình mong muốn.
 
“Ơ! Khoan, khoan đã!”
 
Cánh cổng đóng lại ngay lập tức, bịt kín những lời mà A đang muốn nói. Tất cả những gì còn lại trong đầu cậu chỉ là hình ảnh thiếu nữ xinh đẹp vẫy tay, khuôn miệng mấp máy mấy chữ: “Lên đường bình an.”
 
A: “...” Tiên tộc mấy người cũng thật là rất biết chơi!
 
Phù!
 
Lynasa cùng Caso đồng thanh thở dài, hai người liếc mắt nhìn nhau rồi lại ghét bỏ quay mặt đi. Ả tiên tộc như bị rút hết sức lực, ngã nhào xuống bộ lông mềm mại của Caso. Lynasa nghiêng đầu dụi dụi mấy cái vào bộ lông mềm như tơ, suối tóc dài trượt xuống hai bên má, óng ánh như sợi chỉ vàng quý báu bậc nhất trên đời. Nhưng giờ lúc này, làn da ả tái nhợt đầy vẻ thiếu sức sống, đôi môi vốn màu hồng đào nay lại trắng bệch trông đầy vẻ mỏi mệt. Ả tiên tộc trút bỏ đi sự đoan trang, quý phái của tộc mình, trở nên yếu đuối mỏng manh như thứ đồ gốm dễ vỡ.
Trang 8
“Lynasa…”, Caso lo lắng nhìn ả. Con cáo to lớn vốn đã chuẩn bị sẵn một bài diễn văn dài ngoằn để trách móc bạn đồng hành của mình vì cái thói làm việc thờ ơ, nhưng khi nhìn Lynasa cuộn mình đau đớn, lời nói bên miệng phải nuốt ngược vào trong, bao nhiêu rầy la nghiêm khắc chỉ hóa thành lo âu vô tận.
 
[Lynasa không phải là thần]
 
Ả chỉ giống như một cánh bướm mỏng manh may mắn được vị thần ấy thương hại, rồi sau đó tiếp nhận sức mạnh làm việc cho ngài - kẻ đã từng tồn tại trong “thế giới không có thần” này. Nhưng trên đời này lại chẳng có việc gì ngon ăn, cứ tưởng là sự trường sinh tuyệt vời, thực chất lại là “lời nguyền vĩnh hằng” ngày qua ngày bào mòn “thiếu nữ” trong sự bất tử.
 
Thần ấy à…
 
Lynasa cười một tiếng, ả quay qua đối diện với Caso, an ủi ngược lại:
“Không sao đâu, ngủ một giấc rồi ăn thêm một chút là sẽ ổn thôi mà.”
Trang 9
Nói đến đây, ả tiên tộc liếc đồng bạn mình một cách thật là ai oán: “Ước gì ~ Ngủ một giấc là có một bàn đồ ăn ngon ở trước mặt.”
 
Caso chậc lưỡi một tiếng: “Làm vậy thì cô sẽ ú tới mức không thể tự đi đường được đấy…”, con cáo nói rồi dừng một chút, như để tưởng tượng ra nàng elf béo ú như một cục bông lớn, nó thích thú vui đùa: “Nhưng cô cũng đừng lo, đến lúc đó tôi nhất định sẽ giúp cô. Cô biết lăn tròn chứ? Đúng rồi, tôi sẽ đẩy cô lăn tròn, lăn lăn lăn như một quả bóng lớn vậy. Nên từ bây giờ cô hãy học cách biết ơn thần thú là tôi đi, ha!”
 
“Ồn quá à…”, Lynasa dùng giọng mũi, hai mắt ả từ từ khép lại và mỏi mệt chìm vào những cơn mơ.
 
“Xì!”, Caso kiêu ngạo khịt mũi, cái đuôi lại vô thức gom ả tiên tộc lại gần mình.
Trang 10
Tiên tộc biết mình đang nằm mơ…
 
Bầu trời rơi rụng đầy những tuyết và tuyết, tuyết trắng tinh khôi lại lạnh lẽo khôn cùng, cứa vào da, cắt nát linh hồn. Phóng mắt nhìn lại, cả thế giới tựa như bị màu trắng chiếm lĩnh, vòm trời rộng lớn lại đầy vẻ bi thương cô độc. Lynasa nằm trên nền tuyết lạnh lẽo, gió đông vờn quanh ả, gặm nhấm từng tấc da thịt lại tựa như ngọn lửa địa ngục thiêu đốt sinh mệnh ả từng chút, từng chút một.
 
Chờ đợi là một khoảng thời gian dày vò nhưng Lynasa không cảm thấy như vậy. Ả cảm nhận được từng bông tuyết tiếp xúc với da thịt, lạnh buốt nhưng thật xinh đẹp. Lynasa thích tuyết và vào giây phút sinh mệnh đang đếm ngược này ả vẫn như cũ thích nó. Ả nhắm hờ đôi mắt màu thạch lựu xinh đẹp, thầm nghĩ sau khi ả chết thì dưới cái lạnh khắc nghiệt này thân thể ả vẫn sẽ xinh đẹp tuyệt vời chứ… nhỉ?
 
Từng cơn đau ập đến khiến đầu của Lynasa như muốn nổ tung, từng mạch máu, thớ thịt trong cơ thể như đang kêu gào vô vọng, chỉ có trái tim bình tĩnh đập thình thịch, thình thịch mà thôi. Nhưng nó bình tĩnh như vậy vì đã chẳng thể cầm cự được bao lâu, như một hạt nhân năng lượng ép khô giá trị cuối cùng của mình…
Trang 11
Ta sẽ chết sao?
 
Ai rồi cũng sẽ chết thôi…
 
Lynasa điềm tĩnh nghĩ vậy, và rồi màn tuyết trắng che lấp tầm mắt ả.
 
Trong cơn mê mang, Lynasa nghe được một tiếng thở dài. Phải diễn tả thế nào nhỉ? Nó không giống tiếng thở dài của nhân loại hay bất cứ thứ sinh vật gì, nó giống như tiếng than thở của thế giới, xuyên thấu qua màn tuyết lạnh lẽo, len lỏi qua gió rít gào và truyền đến linh hồn của Lynasa. Có gì đó thôi thúc ả, muốn ả nâng lên mí mắt đã nặng trĩu. Ả thấy được một thân hình cao lớn, một bóng hình không thuộc về thế giới này. Từng sợi thần kinh kẽo kẹt hoạt động, mãi một lúc sau, trong đầu Lynasa mới nghĩ ra một chữ:
 
Thần.
Trang 12
Không có bất cứ thông tin hay chứng cứ nào nhưng dường như Lynasa lại chắc chắn với phán đoán của mình. Nó giống như là một điều hiển nhiên không cần phải chứng minh. 
 
Thần ấy à… Không ngờ trước giây phút cuối cùng của cuộc sống dài đằng đẵng này ả có thể thấy được thần. Đây là diễm phúc của bất cứ sinh vật nào trên thế giới này hay chỉ là mình tiên tộc ả thôi nhỉ? Cho dù không thấy rõ được khuôn mặt của Thần nhưng những đường nét khắc nghiệt lại uy nghiêm kia giống như một con dấu khắc sâu vào linh hồn Lynasa, như là ngọn lửa bùng lên trong ngày đông lạnh giá, sưởi ấm lại một chút lụi tàn của thân thể này. 
 
Cánh bướm trắng dập dờn lại mỏng manh mang theo thứ ánh sáng huyền bí đậu lên mí mắt của vị tiên tộc xinh đẹp. Lynasa nghĩ đó có thể là một lời chúc phúc, hoặc cũng là lời siêu độ của thần linh. Ả lặng lẽ nhắm mắt lại, nhưng trước khi hoàn toàn mất ý thức, ả lại nghe được tiếng than thở của Thần:
 
“Xin lỗi, ta đến muộn…”
 
Thần linh cũng sẽ xin lỗi à?
 
Tại sao lại xin lỗi? Mà cũng chả quan trọng nữa, dù sao ả cũng chết rồi…
Trang 13
Đây không phải là lần đầu tiên Lynasa mơ thấy khoảnh khắc lụi tàn của mình, trái lại, bóng hình của Thần xuất hiện trước giờ chết cứ quanh quẩn như một lời nguyền ám ảnh trong đầu ả dai dẳng năm tháng. Đến khi ả bị đánh thức một lần nữa, ả đã ở trong một không gian vô định, trắng xóa như bầu trời tuyết ngày ấy. Và bên cạnh ả là một con cáo to lớn.
 
Lynasa như một cánh hồ điệp, lần nữa tái sinh trong một cơ thể mới với một thân phận khác - Trợ thủ của Thần. 
 
Còn con cáo to lớn, nó kiêu ngạo gọi mình là “Sứ giả của Thần.” Nó nói mình không có tên, Lynasa đặt tên cho nó là Caso và kể từ giây phút ấy, vận mệnh của hai người như cuốn chặt lấy nhau không thể tách rời. Cho dù lạc mất giữa ngàn vạn không gian vô tận, chỉ bằng sự ràng buộc này thì Lynasa và Caso vẫn có thể tìm ra nhau.
Trang 14
Suốt thời gian đồng hành, Caso đã chỉ dẫn cho Lynasa những việc cô ả phải làm: mở các cảnh cổng của dị thế giới cho những kẻ được ý chí của thế giới đó chọn lựa theo chu kỳ nhất định. Nhiệm vụ thoạt nhìn thật đơn giản nhưng lại cực kỳ nguy hiểm, bởi chỉ cần một chút sai sót nhỏ cũng khiến một thế giới nào đó bị phá hủy và vĩnh viễn không thể cứu vãn.
 
Cho dù Caso hay than vãn về người cộng sự ham ăn biếng làm này nhưng sự thật là Lynasa đã và đang hoàn thành rất tốt nhiệm vụ mà Thần đã giao cho. Minh chứng là ả vẫn sống sờ sờ để hưởng thụ đồ ăn thơm ngon từ vô số thế giới và ngủ lười trong lớp lông mềm mại của con cáo to lớn. 
 
Lynasa thích ngủ, ả sẽ ngủ mỗi khi có thời gian rảnh, như đó là những lúc ả nạp năng lượng cho cơ thể mình. Ả ngủ rất sâu, rất dài, mỗi lần chợp mắt có khi phải kéo dài hơn mười năm. Sau khi ngủ chán chê thì vị tiên tộc vô trách nhiệm này sẽ kéo Caso cải trang để ngao du khắp vũ trụ, tìm kiếm vô số món ăn ngon và những điều kỳ thú. 
Trang 15 (End)
Sinh thời quá mức mỏi mệt khiến Lynasa nhận ra được bài học: “Ăn được ngủ được mới thật là tiên.” Ả sẽ hoàn thành nhiệm vụ nhanh nhất có thể, sau đó tận hưởng thú vui ăn, ngủ, vui chơi của mình. 
 
Một cuộc sống rất vui vẻ và tích cực, Lynasa tự đánh giá như thế đấy.
 
.
“Cô tỉnh rồi đấy à?” Caso nhìn tiên tộc đang mơ mơ màng màng dụi mắt, nó đẩy một cái pizza đầy ấp topping đến bên cạnh ả. Ngay lập tức hai mắt Lynasa sáng lạ thường, cô nàng cắn một miếng pizza rồi cười khúc khích vui thích.
 
“Ỏ~ nay bạn Thần-thú-siêu-cấp-cao-quý sao lại tình cảm quá vậy nè?”
 
“Ăn đi rồi tiếp tục làm việc, lắm mồm quá!” Con cáo bực bội quay ngoắt sang một bên, miệng không ngừng cằn nhằn, thiếu nữ xinh đẹp nghe được sự ngại ngùng từ giọng nói đó. Cô ả cười tít mắt, vui vẻ ăn nốt cái pizza.
 
Ăn xong, Lynasa đứng lên, cánh bướm hoàng kim phát sáng giữa không trung. Ả nháy mắt mắt với Caso. Cáo trắng cũng đứng dậy, bước đến bên cạnh Lynasa.
 
“Đến giờ mở cổng rồi!”